Ngày 27/6/2026, Hồ Tuấn An giơ cao cánh tay sau chiến thắng bằng tính điểm trước Namiki Kawahara tại A1 Combat 36. Đó là chiến thắng thứ tám trong sự nghiệp MMA chuyên nghiệp, tiếp tục khẳng định vị thế của võ sĩ người Mỹ gốc Việt đang từng bước tiến gần hơn tới UFC. Thi đấu ở hạng flyweight, mang biệt danh "The Highlight" và tập luyện tại MMA Lab – một trong những lò đào tạo MMA hàng đầu nước Mỹ – An được đánh giá là một trong những tài năng đáng chú ý của làng võ tổng hợp.
Ít ai biết rằng, đằng sau hình ảnh của một võ sĩ luôn sẵn sàng lao vào trao đổi đòn là tuổi thơ đầy biến động của một cậu bé Việt Nam từng bị bắt nạt gần như mỗi ngày trên đất Mỹ.
Tuổi thơ bắt đầu từ Tây Ninh
Hồ Tuấn An sinh ngày 27/9/2000 tại Tây Ninh, Việt Nam. Những năm đầu đời của anh khá bình lặng nhưng không dư dả. An lớn lên chủ yếu cùng mẹ và là một cậu bé nhỏ con, gầy gò hơn hầu hết bạn bè đồng trang lứa.
Bước ngoặt đến vào năm An 9 tuổi. Sau nhiều năm chờ đợi, cha anh hoàn tất thủ tục bảo lãnh sang Mỹ. Cả hai mẹ con rời Việt Nam để bắt đầu một cuộc sống mới, mang theo hy vọng về tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng giấc mơ Mỹ không hề dễ dàng như nhiều người vẫn nghĩ.
Cứ sáu tháng lại phải làm quen với một cuộc sống mới
Cha của An làm nghề lái xe đường dài (truck driver). Công việc khiến gia đình liên tục phải thay đổi nơi sinh sống.
Theo chia sẻ của An, trung bình chỉ khoảng sáu tháng đến một năm, anh lại phải chuyển nhà một lần. Điều đó đồng nghĩa với việc liên tục chuyển trường, liên tục làm quen với thầy cô mới, bạn bè mới và một môi trường hoàn toàn xa lạ.
Đối với một đứa trẻ chưa nói thành thạo tiếng Anh, mỗi lần chuyển trường đều giống như bắt đầu lại từ con số không.
"Tôi gần như ngày nào cũng phải đánh nhau"
An nhớ rất rõ những năm đầu đi học tại Mỹ.
Là một học sinh gốc Á nhỏ con, nói tiếng Anh chưa sõi, anh thường xuyên trở thành mục tiêu của những kẻ bắt nạt. Phần lớn các bạn cùng lớp đều cao hơn An gần một cái đầu.
Nhưng thay vì cúi đầu chịu đựng, An luôn lựa chọn chống trả.
"Tôi không thích đánh nhau. Nhưng nếu bị dồn vào đường cùng thì tôi sẽ đánh lại."
Theo lời kể của An, việc đánh nhau xảy ra thường xuyên đến mức nó gần như trở thành một phần của cuộc sống học đường. Có lần, trong lúc tự vệ, anh đã đấm một học sinh nặng khoảng 80 kg gãy mũi.
Điều khiến An thất vọng hơn cả là cách nhà trường xử lý. Theo anh, bất kể ai là người khơi mào, kết quả cuối cùng thường là cả hai đều bị kỷ luật. Với cậu bé nhập cư khi ấy, điều đó tạo cảm giác rằng không có ai thực sự đứng ra bảo vệ mình.
Dần dần, An mất hứng thú với trường học.
Trong khoảng thời gian ấy, những người bạn thân nhất của anh lại là các học sinh gốc Phi.
"Họ chưa bao giờ bắt nạt tôi."
Một câu nói ngắn gọn nhưng phản ánh khá nhiều về quãng thời gian tuổi thơ của An tại Mỹ.
Boxing – lần đầu tiên tìm thấy lối thoát
Năm 15 tuổi, An đưa ra một quyết định thay đổi cuộc đời.
Anh xin cha cho học boxing.
Không phải để trở thành võ sĩ.
Cũng không phải để nổi tiếng.
Mục đích ban đầu rất đơn giản: học cách tự bảo vệ bản thân.
Học phí phòng tập lúc đó là khoảng 90 USD mỗi tháng – một khoản tiền không nhỏ đối với gia đình khi cha lái xe đường dài còn mẹ làm nghề nail.
Ngay trong tháng đầu tiên, huấn luyện viên đã nhận thấy tố chất đặc biệt ở cậu thiếu niên người Việt.
Từ tháng thứ hai trở đi, An không còn phải đóng học phí.
Đổi lại, sau mỗi buổi tập, anh ở lại lau sàn, dọn phòng tập, sắp xếp dụng cụ và làm mọi công việc lặt vặt.
Chính quãng thời gian ấy đã dạy An rằng không có thành công nào là miễn phí.
Nếu không có tiền, hãy trả bằng mồ hôi.
Quyết định khiến cha nổi giận
Càng tập luyện, An càng nhận ra võ thuật không còn là sở thích.
Đó là điều anh muốn theo đuổi cả đời.
Không lâu sau, An quyết định nghỉ học để toàn tâm theo con đường võ sĩ.
Cha anh phản đối dữ dội.
Với bất kỳ bậc cha mẹ nhập cư nào, giáo dục luôn được xem là con đường an toàn nhất để đổi đời. Bởi vậy, việc con trai bỏ học để theo đuổi một môn thể thao đầy rủi ro gần như là điều không thể chấp nhận.
Nhưng rồi người cha cũng thay đổi.
Ông nhận ra đây không phải quyết định bốc đồng mà là lựa chọn mà con trai đã suy nghĩ rất kỹ.
Cuối cùng, ông chấp nhận để An bước đi trên con đường riêng.
Mẹ của An tiếp tục làm nghề nail, chăm lo gia đình và trở thành hậu phương lặng lẽ phía sau.
Từ boxing đến MMA
Sau nhiều năm gắn bó với boxing, An dần mở rộng kỹ năng sang các môn vật, jiu-jitsu và kickboxing để thi đấu MMA.
Anh gia nhập MMA Lab tại Glendale, Arizona – nơi quy tụ nhiều võ sĩ hàng đầu thế giới, trong đó có nhà vô địch UFC Sean O'Malley. Việc được tập luyện trong môi trường có tính cạnh tranh rất cao giúp An tiến bộ nhanh chóng.
Năm 2022, An chính thức ra mắt MMA chuyên nghiệp tại Legacy Fighting Alliance (LFA). Anh gây ấn tượng bằng những chiến thắng kết thúc sớm, trong đó có cú đá cao hạ gục Matt Barro chỉ sau 14 giây và chiến thắng bằng spinning backfist trước Guilherme Crossi.
Phong cách thi đấu bùng nổ giúp anh được đặt biệt danh "The Highlight".
Hai lần đứng trước cánh cửa UFC
Sự tiến bộ nhanh chóng đưa An tới Dana White's Contender Series – giải đấu tuyển chọn võ sĩ vào UFC.
Năm 2024, anh nhận thất bại trước Lone'er Kavanagh bằng knock-out.
Một năm sau, An trở lại Contender Series với quyết tâm lớn hơn nhưng tiếp tục thất bại trước Eduardo Henrique sau ba hiệp đấu.
Hai thất bại liên tiếp có thể khiến nhiều người từ bỏ.
Nhưng không phải Hồ Tuấn An.
Tháng 6/2026, anh trở lại A1 Combat và giành chiến thắng trước Namiki Kawahara, chứng minh rằng mục tiêu UFC vẫn còn ở phía trước.
"Chiến binh" được tạo nên từ tuổi thơ
Nếu nhìn vào Hồ Tuấn An hôm nay, nhiều người sẽ chỉ thấy một võ sĩ lì lợm, không ngại va chạm.
Nhưng với những người hiểu câu chuyện của anh, điều đó không phải ngẫu nhiên.
Một cậu bé từng sáu tháng chuyển trường một lần.
Một học sinh nhập cư từng bị bắt nạt chỉ vì nói tiếng Anh chưa sõi.
Một thiếu niên phải học boxing để tự bảo vệ mình.
Một chàng trai chấp nhận bỏ học để theo đuổi ước mơ.
Tất cả những trải nghiệm ấy đã tạo nên con người của Hồ Tuấn An ngày hôm nay.
Có lẽ, võ đài không phải nơi biến An thành chiến binh.
Chiến binh ấy đã được tôi luyện từ rất lâu trước khi anh bước vào lồng sắt.