Có một điều mà gần như gia đình người Việt nào mới sang Mỹ cũng cảm nhận được trong vài tháng đầu: tuần lễ ở đây trôi qua nhanh đến chóng mặt. Sáng đi làm, đi học khi trời còn chưa sáng hẳn, chiều về thì đèn đường đã lên. Năm ngày đầu tuần cứ thế cuốn người ta đi trong guồng quay công việc, deadline, ca làm, bài vở. Và rồi cuối tuần đến như một khoảng lặng quý giá. Với người Việt mình, hai ngày cuối tuần không chỉ là nghỉ ngơi, mà còn là lúc để giữ lại một chút nếp nhà giữa một đất nước rất khác. Vậy cuối tuần của một gia đình Việt tại Mỹ thường trôi qua ra sao? Mời bạn cùng tôi đi qua một ngày thứ Bảy, Chủ Nhật rất đỗi quen thuộc.

Buổi sáng thong thả và ly cà phê pha vội

Khác hẳn những ngày trong tuần phải canh đồng hồ từng phút, sáng cuối tuần ở nhà người Việt thường bắt đầu muộn hơn một chút. Bố mẹ được ngủ thêm nửa tiếng, bọn trẻ cũng không phải vùng dậy đi học. Nhưng "ngủ nướng" với người mình hiếm khi kéo dài, bởi cái đồng hồ sinh học đã quen dậy sớm, và phần vì trong đầu lúc nào cũng có một danh sách việc cần làm.

Mùi cà phê phin nhỏ giọt, hoặc ly cà phê sữa đá pha sẵn để trong tủ lạnh, thường mở màn cho ngày cuối tuần. Có nhà cầu kỳ hơn thì nấu nồi phở, làm tô bún, chiên mấy cái bánh mì cho cả nhà. Bữa sáng cuối tuần là bữa hiếm hoi mọi người ngồi chung bàn, không ai vội đứng dậy. Chính những phút ngắn ngủi đó lại là lúc cả nhà thực sự trò chuyện, hỏi han nhau xem tuần qua thế nào.

Đi chợ Việt và cảnh xếp hàng quen thuộc

Nếu có một "nghi thức" cuối tuần gần như bất di bất dịch của người Việt tại Mỹ, thì đó là đi chợ. Ở những vùng đông người Việt như California, Texas, hay các khu Little Saigon, việc lái xe ra siêu thị châu Á cuối tuần gần như là chuyện đương nhiên. Người mình thích mua đồ tươi, thích tự tay chọn bó rau muống, con cá, miếng thịt cho bữa cơm cả tuần.

Chợ Việt cuối tuần lúc nào cũng đông. Bạn sẽ nghe thấy tiếng Việt rôm rả khắp các quầy hàng, gặp lại vài gương mặt quen, và đôi khi dừng lại tám chuyện dăm ba câu với người đồng hương. Với nhiều gia đình, chuyến đi chợ không đơn thuần là mua sắm, mà là dịp để chạm vào một góc quê hương giữa lòng nước Mỹ. Một số nhà còn kết hợp ghé tiệm bánh mì, mua ổ bánh nóng giòn hay vài hộp chè mang về cho cả nhà.

Việc nhà, sân vườn và những thứ "không tên"

Sống ở Mỹ, nhất là khi đã thuê hoặc mua được căn nhà có sân, cuối tuần thường gắn liền với hàng tá việc lặt vặt. Cắt cỏ, dọn lá, giặt giũ, hút bụi, lau dọn nhà cửa, đổ rác đúng lịch của khu phố. Những việc này nghe thì nhỏ nhưng cộng lại cũng ngốn của bạn cả buổi.

Với người mới sang, đây cũng là lúc làm quen với nhiều quy định sinh hoạt mà ở Việt Nam ít gặp. Chẳng hạn lịch đổ rác và phân loại rác, quy định về giờ giấc gây tiếng ồn, hay việc giữ sân vườn gọn gàng ở một số khu dân cư. Những điều này thường khác nhau tùy tiểu bang và từng khu phố, nên tốt nhất là hỏi hàng xóm hoặc tìm hiểu quy định địa phương để tránh phiền phức về sau. Nhiều gia đình tận dụng luôn cuối tuần để xử lý giấy tờ, thư từ tích lại trong tuần, hay lên kế hoạch chi tiêu cho những ngày sắp tới.

Đưa con đi học thêm, học tiếng Việt

Một nét rất riêng của các gia đình Việt là sự đầu tư cho con cái, và điều đó thể hiện rõ vào cuối tuần. Không ít phụ huynh dành sáng thứ Bảy chở con đi học thêm toán, học đàn, học võ, hay tham gia các lớp năng khiếu. Đặc biệt, ở những nơi có cộng đồng đông đảo, các lớp tiếng Việt cuối tuần do nhà thờ, chùa hoặc hội đoàn tổ chức luôn là điểm đến quen thuộc.

Với những đứa trẻ sinh ra hoặc lớn lên tại Mỹ, tiếng Việt dễ mai một nếu không được dùng thường xuyên. Nhiều cha mẹ xem việc cho con học tiếng Việt cuối tuần là cách để con không quên gốc gác, để sau này còn nói chuyện được với ông bà. Trong lúc chờ con tan lớp, các phụ huynh cũng tranh thủ trò chuyện, chia sẻ kinh nghiệm nuôi dạy con, mách nhau chỗ làm tốt, bác sĩ giỏi, hay đơn giản là hỏi thăm nhau cho đỡ nhớ nhà.

Bữa cơm sum họp và những cuộc gặp gỡ

Buổi chiều và tối cuối tuần thường là lúc tình thân được vun đắp nhiều nhất. Có nhà tổ chức nấu nướng linh đình, gọi anh em họ hàng, bạn bè đồng hương tới ăn uống. Một nồi lẩu, mấy món nướng, vài chai bia, thế là thành một buổi tụ họp ấm cúng. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con chạy nhảy, đôi khi cả tiếng hát karaoke vọng ra khiến căn nhà bớt đi cái lạnh lẽo nơi xứ người.

Những buổi gặp gỡ này không chỉ để vui. Với cộng đồng người Việt mới định cư, đó còn là mạng lưới nâng đỡ nhau rất thật. Người đến trước chỉ người đến sau cách khai thuế, cách tìm việc, chỗ học lái xe, kinh nghiệm xin trường cho con. Nhiều mối quan hệ thân thiết, nhiều cơ hội việc làm, thậm chí cả những lời khuyên quan trọng trong cuộc sống, đều bắt đầu từ những bữa cơm cuối tuần như thế.

  • Gắn kết gia đình: bữa ăn chung là dịp hiếm hoi cả nhà quây quần sau một tuần tất bật.
  • Kết nối cộng đồng: gặp gỡ đồng hương giúp bớt cô đơn và mở rộng quan hệ.
  • Trao đổi kinh nghiệm: những lời mách bảo thực tế đôi khi quý hơn cả thông tin trên mạng.
  • Giữ gìn văn hóa: món ăn, lời chào, cách cư xử Việt được duy trì một cách tự nhiên.

Đi lễ, đi chùa và đời sống tinh thần

Sáng Chủ Nhật, với nhiều gia đình, là thời gian dành cho đời sống tâm linh. Người theo đạo Công giáo đi lễ nhà thờ, người theo Phật giáo lên chùa lễ Phật, nghe giảng, ăn cơm chay. Đây không chỉ là sinh hoạt tôn giáo, mà còn là nơi cộng đồng người Việt gặp gỡ, gắn bó và nương tựa nhau về tinh thần.

Với người mới sang còn nhiều bỡ ngỡ, nhà thờ hay ngôi chùa của người Việt đôi khi là điểm tựa đầu tiên trên đất khách. Ở đó có người cùng tiếng nói, cùng văn hóa, sẵn lòng giúp đỡ khi cần. Nhiều hội đoàn còn tổ chức phát đồ ăn, hỗ trợ thủ tục, dạy tiếng Anh miễn phí, là chỗ dựa quý giá cho những ai đang chập chững hòa nhập.

Một chút thư giãn trước khi tuần mới bắt đầu

Khi mọi việc đã tạm ổn, chiều tối Chủ Nhật thường là khoảng lặng để cả nhà nghỉ ngơi. Có người ra công viên đi bộ, đạp xe, cho con chơi ngoài trời. Có người ở nhà xem phim, gọi video về Việt Nam thăm ông bà, cha mẹ. Cuộc gọi cuối tuần ấy, với nhiều người, là sợi dây tình cảm không thể thiếu, để vơi đi nỗi nhớ nhà và để người thân ở quê yên tâm.

Cũng chính lúc này, cảm giác "ngày mai lại đi làm" bắt đầu len lỏi. Nhiều gia đình tranh thủ chuẩn bị sẵn cơm trưa cho cả tuần, ủi quần áo, sắp xếp cặp sách cho con, để sáng thứ Hai không cập rập. Một tuần mới lại sắp mở ra, và hai ngày cuối tuần vừa qua chính là thứ tiếp thêm năng lượng để mỗi người bước tiếp.

Lời kết

Cuối tuần của một gia đình Việt tại Mỹ, suy cho cùng, là sự pha trộn giữa nhịp sống bận rộn nơi xứ người và những thói quen ấm áp mang theo từ quê nhà. Đó có thể là ly cà phê buổi sáng, chuyến đi chợ Việt, bữa cơm sum họp, hay cuộc gọi về cho cha mẹ. Mỗi việc tưởng nhỏ ấy lại là cách người Việt mình giữ gìn bản sắc và nuôi dưỡng tình thân giữa một cuộc sống nhiều đổi thay. Nếu bạn vừa đặt chân đến Mỹ và còn nhiều lạ lẫm, hãy cứ từ từ xây dựng cho gia đình mình một nếp cuối tuần riêng. Bởi đôi khi, chính những ngày cuối tuần bình dị đó sẽ là điều níu giữ bạn, cho bạn cảm giác rằng dù ở đâu, mình vẫn có một mái nhà thật sự.