Có những chuyến đi không chỉ là di chuyển từ điểm này sang điểm khác trên bản đồ. Với gia đình tôi, chuyến lái xe đường dài đầu tiên xuyên qua mấy tiểu bang đã trở thành một trong những kỷ niệm khó quên nhất kể từ ngày đặt chân tới nước Mỹ. Lúc đó, chúng tôi mới sang được hơn một năm, tiếng Anh còn lõm bõm, ví tiền thì mỏng, nhưng trong lòng lại đầy ắp tò mò về cái đất nước rộng mênh mông này. Và thế là, một buổi sáng mùa hè, cả nhà chất hành lý lên chiếc xe cũ rồi lên đường.

Vì sao chúng tôi quyết định đi

Ban đầu, lý do rất đơn giản: nhà có người thân ở một tiểu bang khác, cách chỗ chúng tôi hơn một ngày đường. Bay thì vé cho cả gia đình bốn người không hề rẻ, lại còn lỉnh kỉnh đồ đạc muốn mang theo. Tính tới tính lui, vợ chồng tôi quyết định lái xe. Khi ấy chúng tôi chưa hình dung hết quãng đường dài tới mức nào, chỉ nghĩ đơn giản là "lái thẳng một mạch chắc cũng tới".

Nhưng càng chuẩn bị, tôi càng nhận ra một chuyến đi xuyên tiểu bang ở Mỹ không giống đi từ tỉnh này sang tỉnh khác ở Việt Nam. Khoảng cách lớn hơn nhiều, đường cao tốc thông thoáng nhưng cũng dễ khiến người lái mất cảnh giác vì cứ chạy đều đều hàng giờ liền. Tôi bắt đầu hiểu rằng phần "chuẩn bị" mới là phần quan trọng nhất, chứ không phải lúc ngồi sau vô lăng.

Chuẩn bị trước khi lăn bánh

Bài học đầu tiên mà tôi muốn chia sẻ với những gia đình mới sang là: đừng coi thường khâu chuẩn bị. Một chiếc xe khỏe mạnh và một kế hoạch rõ ràng sẽ giúp chuyến đi nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Trước ngày khởi hành, chúng tôi đã làm những việc sau:

  • Kiểm tra xe: thay nhớt nếu tới hạn, xem lốp xe còn tốt không, kiểm tra phanh, nước làm mát và cái lốp dự phòng. Xe chạy đường dài liên tục khác hẳn với chạy loanh quanh trong phố.
  • Giấy tờ đầy đủ: bằng lái, giấy đăng ký xe, bảo hiểm xe. Mỗi tiểu bang có thể có quy định khác nhau, nên tốt nhất là mang theo đầy đủ và để chỗ dễ lấy.
  • Bản đồ và định vị: dù có điện thoại dẫn đường, tôi vẫn tải sẵn bản đồ ngoại tuyến phòng khi đi qua những vùng mất sóng. Thực tế là có những đoạn đường vắng, không có sóng điện thoại trong cả tiếng đồng hồ.
  • Tiền mặt và thẻ: một ít tiền mặt luôn hữu ích, nhất là khi đi qua các trạm thu phí hoặc những nơi nhỏ chỉ nhận tiền mặt.

Vợ tôi thì lo phần "hậu cần" trong xe: nước uống, đồ ăn vặt, bánh mì, trái cây, một thùng đá nhỏ. Hai đứa nhỏ được phát mỗi đứa một cái gối và ít sách truyện. Nghe có vẻ vụn vặt, nhưng chính những thứ nhỏ nhặt đó lại cứu cả nhà khỏi cảnh cáu kỉnh khi xe kẹt giữa đường mà bụng thì đói.

Những giờ đầu trên xa lộ

Sáng sớm hôm đó, khi mặt trời còn chưa lên hẳn, chúng tôi đã ra khỏi nhà. Tôi nhớ cảm giác hồi hộp pha lẫn háo hức khi xe nhập vào đường cao tốc, dòng xe cộ trôi đều đặn dưới ánh nắng mai. Mấy chục phút đầu ai cũng im lặng, có lẽ vì lo lắng. Nhưng rồi khi cảnh vật hai bên đường bắt đầu thay đổi, từ khu dân cư sang đồng cỏ, sang đồi núi, không khí trong xe dần vui hẳn lên.

Điều khiến tôi bất ngờ là nước Mỹ đẹp và đa dạng hơn tôi tưởng rất nhiều. Có lúc xe chạy giữa hai bên là cánh đồng trải dài tới tận chân trời, có lúc lại luồn qua những dãy đồi xanh mướt. Hai đứa nhỏ ngồi sau cứ chỉ trỏ, hỏi đủ thứ. Vợ tôi mở nhạc Việt, cả nhà hát theo. Tự nhiên cái cảm giác xa lạ, lạc lõng của những ngày đầu định cư như tan biến. Chúng tôi đang cùng nhau khám phá quê hương mới của mình.

Khi mệt mỏi và sự cố ập tới

Tất nhiên, không phải lúc nào cũng thơ mộng. Đến trưa, tôi bắt đầu thấm mệt. Lái xe đường dài rất dễ buồn ngủ, đặc biệt là trên những đoạn cao tốc thẳng tắp, đơn điệu. Đây là điều tôi muốn nhấn mạnh với mọi người: tuyệt đối đừng cố lái khi đã buồn ngủ. Một phút lơ là trên xa lộ có thể trả giá rất đắt.

Chúng tôi rút ra vài nguyên tắc nhỏ mà tôi nghĩ gia đình nào cũng nên áp dụng:

  • Dừng nghỉ thường xuyên: cứ chạy khoảng hai tiếng là ghé trạm dừng nghỉ, xuống xe đi lại, rửa mặt, uống nước. Các trạm dừng dọc cao tốc ở Mỹ thường khá sạch sẽ và an toàn.
  • Thay phiên lái: nếu trong nhà có hơn một người biết lái, hãy chia ca. Người này lái thì người kia ngủ, đổi nhau để ai cũng tỉnh táo.
  • Không lái thâu đêm chỉ để tiết kiệm thời gian: chúng tôi học được rằng nghỉ một đêm ở motel dọc đường còn hơn là gắng sức rồi gặp nguy hiểm.

Chuyến đi đó chúng tôi cũng gặp một sự cố nhỏ: xe nóng máy ở một đoạn vắng. Lúc ấy tôi thật sự hoảng vì tiếng Anh chưa giỏi, không biết gọi ai. May là tôi đã đăng ký một dịch vụ cứu hộ đi kèm bảo hiểm từ trước. Chỉ một cuộc gọi, người ta tới giúp. Từ đó tôi luôn khuyên người quen: trước khi đi xa, hãy tìm hiểu xem bảo hiểm hay thẻ của mình có dịch vụ cứu hộ dọc đường hay không. Nó là cứu tinh trong những lúc ngặt nghèo.

Đêm nghỉ chân và những bữa ăn dọc đường

Tối hôm đó, chúng tôi tìm một nhà nghỉ bình dân ngay sát đường cao tốc. Phòng không sang trọng gì, nhưng sau cả ngày ngồi xe, được tắm nước nóng và ngả lưng trên giường thì còn gì bằng. Hai đứa nhỏ lăn ra ngủ ngay. Vợ chồng tôi ngồi nói chuyện, ôn lại những gì đã thấy trong ngày, và lần đầu tiên kể từ khi sang Mỹ, tôi thấy lòng mình thật bình yên.

Chuyện ăn uống dọc đường cũng là một kỷ niệm. Chúng tôi mang theo cơm nắm, bánh mì để tiết kiệm, nhưng thỉnh thoảng vẫn ghé thử quán ăn địa phương. Có nơi món ăn lạ miệng, có nơi không hợp khẩu vị, nhưng tất cả đều trở thành câu chuyện vui để cả nhà cười với nhau sau này. Một mẹo nhỏ: nếu mang theo thức ăn, nên chuẩn bị thùng đá giữ lạnh và tránh để đồ ăn quá lâu trong xe nóng.

Điều quý giá hơn cả đích đến

Khi cuối cùng cũng tới được nhà người thân, ai nấy đều mệt rã rời nhưng hạnh phúc. Người thân ra đón, ôm chầm lấy nhau, nước mắt rưng rưng. Cái cảm giác vượt qua một quãng đường dài để được đoàn tụ thật khó tả thành lời.

Nhưng rồi nhìn lại, tôi nhận ra điều quý giá nhất không phải là khoảnh khắc tới nơi, mà là chính những giờ phút trên xe. Đó là lúc cả gia đình ở bên nhau trọn vẹn, không điện thoại công việc, không lo toan thường nhật, chỉ có tiếng cười, lời ca và những câu chuyện. Trên đất khách, khi ai cũng bận rộn mưu sinh, những khoảnh khắc như vậy hiếm hoi vô cùng.

Vài lời nhắn cho các gia đình mới sang

Nếu bạn cũng đang ấp ủ một chuyến đi đường dài xuyên tiểu bang, tôi xin gửi vài lời từ trải nghiệm thật:

  • Đừng sợ: nước Mỹ rộng lớn nhưng hệ thống đường sá rất tốt và rõ ràng. Chỉ cần chuẩn bị kỹ, ai cũng đi được.
  • Lên kế hoạch nhưng đừng quá cứng nhắc: cứ để dành chỗ cho những bất ngờ thú vị dọc đường.
  • An toàn là trên hết: thắt dây an toàn, không lái khi mệt, tuân thủ luật giao thông. Mỗi tiểu bang có thể có quy định riêng, nên tìm hiểu trước cho yên tâm.
  • Tận hưởng hành trình: đừng chỉ chăm chăm chạy cho nhanh. Hãy ngắm cảnh, trò chuyện, ghi lại vài tấm hình. Sau này nhìn lại, bạn sẽ trân trọng từng phút giây ấy.

Lời kết

Đã nhiều năm trôi qua kể từ chuyến đi đầu tiên ấy, gia đình tôi đã thực hiện thêm không biết bao nhiêu chuyến đi xa khác. Bọn trẻ giờ đã lớn, lái xe thành thạo hơn cả bố. Nhưng mỗi lần cả nhà cùng nhau lên đường, chúng tôi vẫn nhắc về chuyến đi đầu tiên đầy bỡ ngỡ năm nào. Với những người Việt xa quê, đôi khi chính những hành trình giản dị như vậy lại giúp chúng ta gắn bó hơn với nhau và dần dần cảm thấy mảnh đất này thật sự là nhà. Chúc các bạn có những chuyến đi an toàn, vui vẻ và đầy ắp kỷ niệm.